Tôi “vác” một bụng đầy suy nghĩ cùng Tiểu Bạch rời khỏi núi lớn, trước khi đi, Tiểu Bạch tò mò hỏi Thường thợ săn:

- Nếu đám cương thi đó đã điên cuồng tìm kiếm thức ăn. Sao ông lại tỏ ra như thường vậy? Ông cũng giống bọn nó ư?

Tôi thọt cậu ấy một phát rồi mắng:

- Đừng có lảm nhảm, chú Thường sao có thể giống như lũ cương thi kia được, nếu không chú ấy sao lại ở đây gác núi hả?

Thường thợ săn cúi đầu mỉm cười, đáp:

- Cậu nghĩ về ta quá tốt rồi. Thật ra ta cũng tới kiếm ăn, nhưng so với bọn nó thì có lý trí hơn.

Nói rồi, ông ta bất ngờ lao nhanh như chớp, con dao săn dắt bên thắt lưng đâm ra một cách mạnh mẽ. Chỉ nghe một tiếng rít, Thường thợ săn thu hồi con dao săn, phía trước mặt đã đâm xuyên một con chuột còn to hơn con mèo!

Nét mặt của Thường thợ săn ánh lên một cái nhìn tàn nhẫn, tôi bị dọa chết khiếp, vội kéo Tiểu Bạch quay mình chạy đi, ngay sau đó nghe thấy một tiếng hét thảm thiết ngắn ngủi phía sau, nhịn không được mà quay đầu lại nhìn. Trong mắt tôi là hình ảnh Thường thợ săn đã cắn một phát vào cổ con chuột, đầu lìa khỏi thân

Ôi mẹ ơi, máu tươi túa ra như suối, tôi bắt đầu hoảng sợ, nhìn bộ dạng và tình trạng của Thường thợ săn chẳng khác gì một con quỷ bất thường, chạy mau chạy mau, nơi này không thể ở lâu.

Cả hai chúng tôi đều cắm đầu cắm cổ chạy xuống núi. Nghe hàng loạt âm thanh quái dị không ngừng vọng đến từ phía sau, cả ngọn núi dường như đã rơi vào cảnh điên cuồng săn tìm thức ăn, tôi thầm nghĩ lần này xuống núi, phỏng chừng trên núi sẽ không còn sinh vật nào nữa.

Tình hình càng lúc càng cấp bách, tôi và Tiểu Bạch nhanh chóng chạy đến bên đường cái, từ xa nhìn thấy xe của Kha Nam đã đợi sẵn ở đó, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy tới, Kha Nam đang ngủ gật bên trong. Thấy bọn tôi trở lại, chỉ dửng dưng hỏi một câu:

- Xong việc rồi sao?

Ta gật đầu:

- Ờ. Cứ xem là vậy đi, cảm phiền anh đợi ở đây mãi, mình đi thôi.

Anh ta lại hất hàm về phía ngọn núi:

- Sói khóc ma kêu thế kia, cậu lại bỏ đi như vậy à?

Tôi quay đầu lại nhìn, hiểu ý anh ta, cười khổ đáp:

- Vậy theo anh nên làm sao đây? Tôi còn có thể lần lượt chích máu trên mặt đất à? Tôi cũng đánh không lại nhiều như vậy được đâu... hửm? Anh ở trên xe, làm sao biết tình hình trên núi chứ?

Tôi bất giác cảm thấy sai sai, Kha Nam cười ha hả

- Chuyện này có gì lạ đâu, bây giờ tôi đang ngồi ở đây, tôi có thể biết được trong một trăm dặm thành phố, có người nào đó tiểu bậy dưới cột điện, rồi bị điện giật? Câu có tin không?

- Ờm... Tôi tin …

Tôi còn nói gì được đây? Đối với Kha Nam mà nói, cho dù anh ta có nói ra mấy thứ bí ẩn vô căn cứ thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng phải tin, bởi vì nếu bất cứ ai từng nhìn thấy anh ta lái ô tô và nhảy ra từ tảng đá đều sẽ không bao giờ đặt nghi ngờ về những lời anh ta nói nữa ….....

Hai chúng tôi lên xe, Kha Nam quay đầu xe chuẩn bị về thành phố, lúc khởi động xe anh ta với tôi:

- Cậu cứ nghĩ kĩ đi. Chúng ta quay về, sinh linh trên núi này sẽ rơi vào cảnh khốn khổ. Khi tôi đến đã nói cậu rồi. Ngày hôm nay rất đặc biệt, nếu cậu chịu để tâm đến nó còn xảy ra thế này sao? ?

Tôi xua tay, trong lòng có chút lộn xộn, nói với anh ta:

- Cứ thế đã, đằng nào mỗi người đều có tạo hóa của riêng mình, sinh linh lầm than, đó cũng là kiếp nạn của chúng phải gánh chịu. Chúng ta quay về, nghiên cứu hẳn hoi rồi nói tiếp...

Quả thực chính là như vậy, tuy rằng lúc này khắp chốn núi non kêu than không ngừng, âm thanh quái lạ triền miên, chẳng khác gì địa ngục trần gian, nhưng dù gì chúng cũng chỉ là sói, trùng sâu, chuột, thỏ nên lòng tôi còn dễ chịu được chút, nhưng tôi tuyệt đối không cho phép chuyện bọn chúng gây hại con người xảy ra.

Chỉ là Thường thợ săn không nói rõ ngày Tam Sát rốt cuộc là ngày nào. Vừa rồi, kỳ thực tôi vốn muốn thử, nhưng ngay sau đó ông ta đã tóm lấy một con chuột lớn và ăn ngấu nghiến. Tôi thực sự là nuốt không trôi cảnh tượng đó, không thể không vắt chân mà chạy được.

Giờ nghĩ lại thì chuyện này cũng không khó, ngày Tam Sát nghe có vẻ rất oai nhưng thế nào cũng liên quan đến Phong Thủy truyền thống học, chốc nữa tôi đi hỏi Tư Đồ tiên sinh là được, chắc cũng không phải chuyện gì khó.

Tôi quay lại thành phố với tâm trạng lo lắng không yên, nhanh chóng cho Nam Cung Phi Yến để hỏi bên đó như thế nào, nhưng chị lại bảo chưa gặp được Tư Đồ Tiên Sinh, vì sau khi đến đó, Tư Đồ tiên sinh đã bế quan được một thời gian, hỏi khi nào sẽ xuất quan, người đó đều nói không biết, chỉ nói ông ấy nhất quyết không gặp mặt khách lạ.

Tôi nghe xong đã hiểu, không gặp khách lạ con mẹ gì. Lão cáo già Tư Đồ rõ ràng muốn tránh tai trốn họa, không muốn vướng vào phiền phức nên mượn chuyện bế quan đây mà. Thực ra nói không chừng, ông ấy trong nhà uống trà xem kịch hàng ngày.

Lúc đó tôi cùng Tiểu Bạch đi thẳng đến Luân Hồi Các, đến nơi thì thấy cửa trước vẫn đóng, vòng ra cửa sau cũng khóa nốt.

Tôi không hiểu, cửa trước và cửa sau đều đóng kín.

Nam Cung Phi Yến bước ra khỏi nơi hẻo lánh, vẻ mặt bất lực nói với tôi:

- Em cũng thấy rồi đấy, chính là như thế này đây. Lúc chị mới đến, cửa sau vẫn chưa khóa, chỉ một lúc thôi...

- Hừ, mặc kệ ông ta đi, đừng nói nữa, xem em này, em thì không tin...

Tôi rút ra một lá Phá Tự Phù, dán cái bốp lên cửa trước, rồi lùi lại hơn mười mét, xem xét không có người qua lại xung quanh, tâm vừa niệm, tay vừa chỉ:

- Mở!

Không có chút trì hoãn nào, một tiếng nổ vang lên, cửa lớn của Luân Hồi Các liền vỡ tan tành, trước mặt xuất hiện một cái động lớn, theo sau đó bảy tám người nhảy ra chặn cửa lại, người nào người nấy đều nhìn chòng chọc như hổ đói, một đường bóng đen quét qua trước cửa. Kêu to một tiếng không giống tiếng người, liền ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng nhìn tôi chằm chằm.

Khi tôi nhìn thấy người này, thực ra sớm đã nằm trong dự đoán của tôi, là Miêu nô! Lúc này, cô ấy vẫn mặc một bộ đồ bó màu đen, khuôn mặt thanh tú, mái tóc dài xõa đến vai, vóc dáng nóng bỏng đến mức khiến người ta hộc máu, đôi mắt lóe lên nét lạnh lùng nghiêm nghị khiếp người, ánh mắt nhìn chúng tôi chẳng khác gì đang nhìn kẻ thù không đội trời chung.

Há, xem ra sự chăm sóc huấn luyện của lão cáo già Tư Đồ vẫn khá tốt, tôi gãi gãi đầu, cố “nặn” ra bộ dạng tươi cười, nói:

- Dô, Khả Khả, lâu rồi không gặp, cô ổn chứ?

Đơn thuần là tôi tìm được gì để nói, và tôi cũng biết cô ấy sẽ không trả lời một cách bình thường, quả nhiên, Miêu nô Khả Khả nghe tôi hỏi liền lạnh lùng nói:

- Trong vòng một phút, giải thích rõ ràng mục đích đến đây của anh, nếu không đừng trách tôi không khách khí

Thật sự là một nữ thần mặt lạnh, bỗng chốc tôi không biết gì nữa, gãi gãi mũi đáp:

- Không cần một phút đâu. Bây giờ để tôi gặp Tư Đồ tiên sinh, tôi sẽ tự đã nói với ông ấy, chuyện vô cùng khẩn cấp, hiểu chưa?

Khả Khả khẽ nhướng mày, tiếp tục lạnh giọng:

- Tư Đồ tiên sinh đã nói, trong lúc bế quan sẽ không gặp bất cứ ai, anh cũng không ngoại lệ. Hãy rút khỏi đây trong vòng một phút, nếu không đừng trách tôi.

Tôi nghe xong liền bực mình, hai tay chống nạnh nói:

- Sao cô có thể thốt ra lời này thế, cô học lại môn máy móc đi, Tư Đồ tiên sinh thu âm đưa cho cô rồi cô mở cho nó đọc lại à? Nói cho cô biết, hiện giờ tôi không phải vì chuyện cá nhân, là liên quan đến về cuộc sống của bá tánh trăm họ trong thiên hạ, ngàn cân treo sợi tóc, nước sôi lửa bỏng. Mông tôi sắp bốc lửa rồi mà cô còn bảo tôi ghi âm gì hả?

Sắc mặt Khả Khả lạnh lẽo hơn, giận dữ nói:

- Bớt nói nhảm, tôi không quan tâm anh nhiều như vậy, tôi đã nói, Tư Đồ tiên sinh hôm nay không gặp khách, tôi không muốn lặp lại lời vừa nói, rút hay không!

Cô ấy nói rồi, hai tay đột ngột vang lên khác thường, mười ngón tay lập tức mọc ra những móng vuốt sắc nhọn dài một tấc, bắt chéo trước ngực, sau đó nhãn cầu bắt đầu thay đổi.

Ta bị dọa cho khiếp sợ, cô gái này định đánh đấm thật, con ngươi đen nhánh trong chốc đã biến mất, chỉ còn lại một đôi mắt trắng dã, mấy người đằng sau đồng loạt lui ra thật xa, ai cũng không dám lởn vởn trước mặt

Cái này nói đánh là đánh thiệt hả trời? Tôi bất đắc dĩ nói với cô ấy:

- Em gái à, ta đừng làm thiệt như vậy được không hả? Nói thế nào thì chúng ta cũng đã từng sát cánh cùng nhau, đồng cam cộng khổ, từng giúp đỡ lẫn nhau, cô còn ra tay được sao?

Lời còn chưa dứt thì thấy Khả Khả đã lao tới cái vèo, móng vuốt to lớn nhắm đến mặt tôi mà cào, cô ấy không những đã ra tay, mà còn ra tay một cách tàn nhẫn và chính xác sắp cho tôi vài “đường khắc” đây mà

Nhưng tôi đã không còn là “tôi của ngày hôm qua”, chỗ nào sẽ bị cô cào đến, tôi liền lách mình tránh đòn ngay sau đó hét lên:

- Cô làm thật à, cô quên rằng cô bị thương, là tôi cứu cô... …

Cô ấy không trả lời, nhưng đáp lại tôi bằng một đòn tấn công dữ dội khác...

Cô gái này nhìn có vẻ thêm kích động. Quả nhiên, Miêu nô chính là miêu nô, thực chất bên trong không bình thường. Nói đạo lý với cô ấy, căn bản nói không thông, cô cũng sẽ không nghe. Trong thế giới tâm linh của cô ấy, hoặc có lẽ trong tâm hồn cô ấy, chỉ nghe mệnh lệnh của một mình Tư Đồ tiên sinh.

Đột nhiên tôi cảm thấy, Tư Đồ tiên sinh là một người rất đáng sợ

Tôi liên tiếp tung ra mấy đòn tấn công, những tình huống nguy hiểm không ngừng xảy ra, nhìn điệu bộ của cô ấy, chẳng khác gì muốn tôi chết ngay tại chỗ!

 

0.29330 sec| 2430.078 kb